Top 5 # Lam Mon An Voi Tom Kho Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Misshutech.com

4 Mon Ngon Voi Ca Phao

Nguyên liệu:

– 250g cà pháo đã muối chua

– 100g tôm khô, 30g gừng

– 1 muỗng cà-phê hành tím băm

– Gia vị: hạt nêm, đường, tương ớt, dầu ăn.

Cách làm:

– Tôm khô ngâm nước cho mềm, rửa sạch, để nguyên con. Cà pháo để nguyên quả, rửa sạch, để ráo. Gừng gọt vỏ, ớt bỏ hạt, thái sợi nhuyễn.

– Cho 1/2 muỗng súp dầu ăn vào chảo nóng, cho hành tím băm vào xào thơm. Sau đó, bỏ tôm khô, cà pháo vào xào khoảng 5 phút.

– Cho cà pháo và tôm khô đã xào vào tô, nêm 1 muỗng cà-phê hạt nêm, 3 muỗng súp đường, 3 muỗng súp tương ớt. Trộn đều, cho gừng và ớt thái sợi vào.

– Để 10 phút cho thấm, dùng với cơm nóng.

Bồ câu xào cà pháo muốiNguyên liệu:

– 1 con chim bồ câu

– 15-20 quả cà pháo muối

– nước cà pháo muối

– Tỏi, hành khô, hành lá, tiêu, dầu mè, mắm, muối, đường, dầu ăn.

Cách làm:

– Chim câu đã sơ chế chặt miếng nhỏ. Cà muối bổ đôi, bỏ phần ruột, chỉ lấy cùi, rửa sạch và bóp cho bớt chua.

– Tỏi bóc vỏ, bằm nhỏ 1 củ, 2 củ bóc vỏ để nguyên tép. Hành khô bằm nhỏ. Hành lá cắt rễ, rửa sạch, thái khúc dài 5-7cm.

– Ướp thịt chim với 1 ít tỏi bằm, hành khô, mắm, đường, tiêu bột, dầu mè, nước cà pháo muối. Để 15-20 phút cho ngấm gia vị.

– Cà pháo vắt ráo nước, ướp với 1 chút tỏi bằm, mắm, đường, trộn đều và để 15-20 phút cho ngấm.

– Cho dầu ăn vào chảo, đun nóng, cho tỏi nguyên tép vào chiên vàng thơm, sau đó vớt ra đĩa, để riêng.

– Cho thịt chim vào chảo chiên ở lửa vừa để thịt chim chín săn lại, có màu đẹp. Vớt thịt chim ra đĩa riêng, chắt bớt dầu trong chảo, chỉ bớt lại khoảng 1 thìa cà phê.

– Cho cà muối vào chảo, đảo đều, tiếp tục cho thịt chim, tỏi chiên, hành lá vào, đảo đều tay. Nêm gia vị cho vừa miệng, sau đó tắt bếp và bày thức ăn ra đĩa.

Cá trắm kho cà pháoNguyên liệu:

– 600 g cá trắm

– 200 g cà pháo muối chua

– 2 quả chuối xanh

– 3 muỗng nước mắm, 2 trái ớt hiểm, 1 củ nghệ vàng, hạt nêm, tiêu, nước màu.

Cách làm:

– Cá trắm bỏ ruột, móc mang và đánh sạch vảy rồi rửa sạch và để ráo nước. Cho 1 thìa muối i-ốt và nửa muỗng bột hạt tiêu vào cá rồi ướp khoảng 15 phút.

– Chuối tước bỏ vỏ xanh bên ngoài, cắt khúc dày khoảng 2-3 cm rồi ngâm trong nước giấm loãng. Cà pháo bổ đôi, bỏ hạt

– Cho chuối, cà pháo, nghệ vào nồi rồi tiếp đến cho cá vào. Sau đó, nêm nước mắm nguyên chất + muối hạt nhỏ + hạt nêm + nước màu vào nồi cá kho rồi bắc nồi lên bếp đun khoảng 4-5 phút thì cho thêm 250 ml nước vào đun lửa to. Chú ý trong suốt quá trình kho cá thinh thoảng bạn nghiêng nhẹ nồi để gia vị thấm đều vào cá.

– Sau khi cá sôi được khoảng 30 phút thì bạn nêm nếm lại gia vị cho vừa miệng, vặn nhỏ lửa để cá sôi nhẹ. Đun đến khi nước trong nồi cạn gần hết là được.

Gỏi bò cà pháoNguyên liệu:

– 2 lạng thịt bò

– Cà pháo muối

– Quất, chanh, ớt tươi, rau sống các loại, vừng rang, gia vị, bánh tráng.

Cách làm:

– Thịt bò mua về rửa sạch, thái thành những lát mỏng. Cà pháo rửa sạch thái thành lát, Quất thái lát mỏng sau đó cho vào nước đá để ngâm cho giòn hơn. Rau thơm rửa sạch. Ớt tươi bỏ cuống rồi thái thành sợi.

– Pha nước chấm theo công thức: 3 muỗng canh nước mắm, 2 muỗng canh đường vào một cái bát con. Cho tỏi xay, ớt xay vào bát rồi vắt thêm ½ quả chanh vào và dùng đũa đánh đều.

– Cho thịt bò vào chảo xào nhanh tay cho thịt bò vừa chín tới thì tắt bếp. Chú ý để lửa to.

– Cho thịt bò vừa xào vào bát rồi cho 1 nửa phần nước chấm đã pha ở bước 1, cà pháo thái lát, các loại rau sống và quất thái lát vào rồi trộn thật đều.

– Bày món ăn ra đĩa rồi thưởng thức ăn kèm cùng với bánh tráng và chấm cùng với phần nước mắm còn lại.

Uyen Thys Cooking Bun Dau Mam Tom

Bun Mam Tom Chua Tap 1 2 Uyen Thy S Cooking Youtube

Món ngon mới với uyên thy kỳ này sẽ giới thiệu đến quý khán giả một món ăn mới, đó là bún Đậu mắm tôm. món ăn này dễ làm và mang lại một sự mới. Món ngon mới với uyên thy kỳ này sẽ giới thiệu đến quý khán giả một món ăn mới, đó là bún tôm hải phòng. món ăn này dễ làm và mang lại một sự mới. Hướng dẫn làm món bún đậu mắm tôm cực ngon và bí quyết pha mắm tôm rất ngon mà không phải ai cũng biết. Ðăng ký kênh: chúng tôi zgcrvq link facebook:. Quanngononline quán ăn ngon của người việt hệ thống tra cứu quán ăn lớn nhất việt nam. tiện dụng, mọi lúc mọi nơi. Bí quyết pha mẮm tÔm cực chuẩn cực ngon chấm gì cũng mê bí quyết haynguyên liệu: 1 chai mắm tôm, đường, bột ngọt, nước cốt chanh, rượu, sả bằm.

30 Best Places To Eat Hanoi Street Food Selected By

Lần Đầu anh xã Ăn thử món bún Đậu cà pháo mắm tôm cách làm bún đậu cà pháo mắm tômcám ơn mọi người đã luôn yêu thương kênh của quỳnh!Đăng kí. Món ngon mới với uyên thy kỳ này sẽ giới thiệu đến quý khán giả một món ăn mới, đó là chả cốm. món ăn này dễ làm và mang lại một sự mới mẻ cho. Cách làm món bún đậu mắm tôm chay ngon tuyệt của nhà mình 😉 #bepvang mặc dù nhìn mẹt “bún đậu mắm tôm” rất thích nhưng lâu nay mình chưa từng ăn vì mình không biết ăn mắm tôm. hôm nay chợt nghĩ đến miếng chả cốm beo béo mà thèm nên mình đã thử làm món “bÚn ĐẬu mẮm tÔm chay” để ăn cho thỏa nà!. Marble tofu dau hu xao thit bam uyen thy’s cooking duration: 19:50. nauanvideo 76,500 views. 19:50. uyen thy’s cooking bò xào mù tạt cuốn cải xanh duration: 26:30. Mắm tôm pha ngon có thể được chấm với đậu rán làm món bún đậu mắm tôm hoặc chấm cùng thịt luộc, lòng lợn luộc cũng đều rất ngon. 5. nước chấm bánh cuốn. nguyên liệu: 300ml nước lọc 1 thìa đường 1 thìa nước mắm Ớt băm.

Hoang Cau A Street For Food In Hanoi News Vietnamnet

Uyen thy’s cooking bun bo hue chay vegan. uyen thy’s cooking bún riêu chay mock crab noodle soup cooking pho ap chao chay. uyen thy’s cooking cari chay vegetable and tofu curry. uyen thy’s cooking mam chung chay. uyen thy’s cooking mam thai chay. uyen thy’s cooking soup khoai tay. uyen thy’s cooking canh chua ca kho to. Aug 19, 2012 enjoy the videos and music you love, upload original content, and share it all with friends, family, and the world on . Bun mang vit is a vietnamese rice vermicelli duck noodle soup with bamboo shoots, garnished with shredded cabbage, green onions and a wedge of lemon for squeezing. other herbs like mint, cilantro, vietnamese coriander (rau ram) and green onions may also garnish the bowl. this noodle soup comes with the must have ginger fish sauce (nuoc mam gung) for dipping the slices of duck meat. Oct 5, 2013 enjoy the videos and music you love, upload original content, and share it all with friends, family, and the world on . Chao tom tổng hợp những tuyệt chiêu đơn giản để làm món chạo tôm thơm ngon hấp dẫn nhất. bí kíp chế biến các món ăn ngon nhất từ tôm.

Uyên Thy”s Cooking Bún Đậu Mắm Tôm

Grilled Shrimp On Sugarcane (Chao Tom) Recipe

Chao tom is a central Vietnamese specialty (there are many kinds of chao from that region but this one is most popular in Vietnam) and you may have encountered it on restaurant menus. I’ve wanted to make it for months but couldn’t find readily available fresh sugarcane. Since it would be months before the Hmong farmers would be offering fresh sugarcane at our Saturday farmer’s market, I had to find alternatives.

At the Lions Chinese/Vietnamese market in San Jose, I found canned sugarcane, which turned out to work just fine. The sections of sugarcane are prepped and the flavor is quite nice for a canned product. Granted the canned sugarcane isn’t as soft as fresh, you can certainly chew on the canned version.

What if you don’t have access to sugarcane at all? I’ve found that fresh lemongrass stalks are a nice stand in too. Choose big fat ones that are coming into the market now. Look for stalks that are a good 1 inch wide at its most bulbous part; I use only the lower 5 inches because it stays intact but you can use the up parts too. Another option for the chewable skewer is the fronds of fennel bulbs – the part that we regretfully have to discard. My thinking is that both lemongrass and fennel go well with shrimp, and are flavorful and sturdy, and I like to chew on them fresh but they’re too fibrous to swallow. They’re akin to sugarcane those regards. I tried all three types of sticks and the shrimp and they worked just fine. So you choose, you can make amazing chao tom with readily available ingredients! Enjoy.

If you have extra shrimp on handI bought a lot of shrimp this week to develop this recipe, and ended up making a slightly more Chinese version of the paste for Cantonese stuffed crab claws, a deep-fried dim sum favorite. The recipe is on chúng tôi the new site.

RECIPE Grilled Shrimp on Sugarcane Chạo Tôm

Traditionally, chao tom is made by pounding the ingredients with a mortar and pestle, but a food processor cuts down the work precipitously. The pork fat acts like tiny lardoons to enrich the mixture; you can cut the pork fat off a pork chop or use bacon, if you like. To make the fat easy to mince, boil it in water for 1 minute or so to firm up before cutting it. Canola oil is a fine substitute if you’re squeamish about the pork fat. When using palm sugar, remember to pound it to a fine texture with a mortar and pestle before measuring.

Makes 12 sticks, serving 4 to 6 as a snack or appetizer

Shrimp paste:1 pound medium shrimp, peeled and deveined (13 ounces net weight)Salt 2 teaspoons cornstarch2 teaspoons packed palm sugar or light brown sugarGenerous 1/4 teaspoon black pepper, freshly ground preferred2 teaspoons fish sauce1 large egg, lightly beaten2 cloves garlic, minced and crushed into a paste2 tablespoons minced shallot1 tablespoon minced pork fatback or 1tablespoon canola oil

1(20-ounce) can sugarcane, or 3 fat lemongrass stalks 1 to 2 tablespoons canola oil1 small head soft leaf lettuce, such as red leaf, green leaf, or butter leaf8 to 12 sprigs cilantro8 to 12 sprigs mint8 to 12 sprigs of other fresh herbs, such as red perilla (tia to) and Vietnamese balm (kinh gioi) (see Vietnamese herb primer for details)3/4 cup Nuoc Cham dipping sauce

1. Refresh the shrimp by putting them in a colander and tossing them with a liberal amount of salt. Rinse immediately under lots of cold water and drain well. Blot dry with paper towel.

2. Coarsely chop the shrimp, then put them in a bowl. Add a generous 1/4 teaspoon of salt, the cornstarch, sugar, pepper, fish sauce, egg, garlic, and shallot. Transfer to a food processor and process just until a coarse paste forms. Transfer to a bowl, stir in the pork fatback, cover with plastic wrap, and set aside for 15 to 30 minutes. The mixture will stiffen as it sits.

3. Meanwhile, cut 3 or 4 sections of sugarcane lengthwise into thin sticks, each between 1/4 and 1/2 inch in diameter. You need only 12 sugarcane sticks and will not use all the sugarcane in the can. Save the extras for another use; reserve some of the syrup for making the dipping sauce, if you like. (If using lemongrass, cut off 5 inch sections from the bottom, then quarter each one lengthwise. If using fennel fronds, cut off 5 inch sections about 1/3 inch in diameter; you may have to halve bigger pieces lengthwise.) Regardless of the type of stick that you’re using, blot it dry with paper towel and set aside.

4. Line a steamer tray with parchment paper and oil the parchment. Ready a pot of water for steaming.

Put the lettuce and herbs on a platter. Put the dipping sauce in a communal bowl. Set both at the table.

5. Have a bowl of water near where you’re working, along with the shrimp paste and sugarcane sticks. Wet one hand, then use the free hand to put 2 tablespoons of paste in the palm of your hand, spreading it out into circle about 2 1/2 inches wide and a good 1/4 inch thick. Center a sugarcane stick atop the paste (the ends of the stick will not be covered), then close your hand to make the paste adhere to the stick and surround it. Hold on to the sugarcane stick with your dry hand and turn the stick, all the while patting the paste with the wet hand to smooth out the surface. Set on the prepared steamer tray. Repeat to make 11 more. Put overflow sticks on a plate.

6. Steam the shrimp sticks over boiling water for 3 to 4 minutes, until opaque, slightly puffed, and just cooked through. Transfer to a plate and set aside to cool. The shrimp sticks can be covered and refrigerated for up to 3 days; return them to room temperature for grilling.

7. Preheat a grill to medium-high. Meanwhile, rub some oil over each of the shrimp portion of each stick; this prevents sticking. Grill the shrimp sticks for 6 to 8 minutes, turning frequently, until the paste is sizzling and there’s some nice browning. Transfer to a serving plate and present with the lettuce, herbs, and dipping sauce.

To eat, cut each shrimp stick vertically in 3 places. The 4 narrow pieces of shrimp paste will be easy to remove. Wrap each in a small piece of lettuce with herbs and dip in the sauce. Chew on the sugarcane stick for some sweet juice.

Note:Y ou can set out rice paper and a bowl for soaking the rice paper. Have people construct rice paper rolls. Small corn-tortilla size rice paper work well for the little pieces of shrimp; or, break a larger, 8-inch-wide rice paper in half. You can also just put more of the shrimp into the rice paper for a big roll. Or, you can add some round rice noodles, bun, to the garnishes and wrap it up with the shrimp and herbs.

Quà Hà Nội Trong Tùy Bút Thạch Lam

Quà Hà Nội xưa nay vẫn có tiếng ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút “quà Hà Nội” là của mong đợi, và tỏ được lòng quý hóa của người chọ Con cháu ngày giỗ ky đưa về dâng cha mẹ, hay các bà mẹ ra tỉnh mua về cho các con, và chồng đi làm Nhà nước ngày nghỉ mua tặng cho cô vợ mới cưới… Bao nhiêu ý tốt tình hay gửi vào trong chút quà nơi đô hội, món quà đem đến cho khắp nơi các vị sành và trang nhã của băm sáu phố phường.

Hàng Quà Rong

Người Hà Nội, ăn thì ngày nào cũng ăn, nhưng thường không để ý. Nếu chúng ta về ở tỉnh nhỏ ít lâu, hay ở ngay Hải Phòng, Nam Định nữa, chúng ta mới biết quà ở Hà Nội ngon là chừng nàọ Cũng là thứ bún chả chẳng hạn, cũng rau ấy, thế mà sao bún chả của Hà Nội ngon và đậm thế, ngon từ cái mùi thơm, từ cái nước chấm ngon đị

Trong một ngày, không lúc nào là không có hàng quà. Mỗi giờ là một thứ khác nhau; ăn quà cũng là một nghệ thuật: ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy, mới là người sánh ăn.

Tang tảng sáng, tiếng bánh Tây đã rao, lẫn với tiếng chổi quét đường. Đó là quà của những người thợ đi làm sớm. Rồi, có từng độ, phố xá vang lên tiếng rao “bánh rán nóng, trinh một, xu đôi” của một lũ trẻ con. Cái bánh rán vừa cứng và xấu, thật làm giảm thanh thế của quà Hà Nội, do một cửa hàng nào đó muốn kiếm lời, cứ muốn bắt thiên hạ ăn bánh rán lúc còn ngái ngủ.

Này đây mới là quà chính tông: bánh cuốn, ăn với chả lợn béo, hay với đậu rán nóng. Nhưng là bánh cuốn Thanh Trì mỏng như tờ giấy và trong như lụạ Vị bánh thơm bột mịn và dẻọ Bánh chay thì thanh đạm, bánh mặn đậm vì chút mỡ hành. Người bán bánh cuốn Thanh Trì đội mẹt và rổ trên đầu, từng tụm năm, bảy người từ phía Lò Lợn đi vào trong phố, dáng điệu uyển chuyển và nhanh nhẹn.

Rồi mùa nực thì hàng xôi cháo: cháo hoa quánh mùi gạo thơm, xôi nồng mùi gạo nếp. Xôi đậu, xôi lạc, xôi vừng mỡ và dừạ Ở, cái xôi vừng mỡ, nắm từng nắm con, ăn vừa gậy vừa bùị Mà có đắt gì đâu! Ăn một, hai xu là đủ rồị Mùa rét thì xôi nóng, hãy còn hơi bốc lên như sương mù, ăn vừa nóng người vừa chắc dạ.

Và có ai ngẫm nghĩ kỹ cái vị hành khô chưng mỡ ở trong bát ngô nếp bung non; hàng giòn và thơm phức, những hạt ngô béo rưới chút nước mỡ trong … Ngô bung (xôi lúa) thì có nhiều hàng ngon, nhưng ngon nhất và đậm nhất là ngô bung của một bà già trên Yên Phụ. Cứ mỗi sáng, bà từ ô xuống phố, theo một đường đi nhất định, đã ngoài hai mươi năm nay, để các nhà muốn ăn cứ việc sai người ra đừng chờ. Bà đội thúng ngô, tay thủ vào cái áo cánh bông, và cất lên cái tiếng rao, tựa như không phải tiếng người, một tiếng rao đặc biệt và kỳ lạ: “Eéé …éc”, “Eé …ééc …”.

Đối với các bà, các cô đi chợ, cô hàng vải, cô hàng rau v.v … là những người ưa món quà gì vừa rẻ vừa ngon, lại vừa no lâu các cô khó tính, sành ăn và hay xét nét lắm đã có món quà của cô hàng cơm nắm lẳng lơ với hai quang thúng bỏ chùng. Món quà này sạch sẽ và tinh khiết, từ quà cho đến cả quang thúng, cả cô hàng, tóc vấn gọn, áo nâu mới, quần sồi thâm, cô hàng trông cũng ngon mắt như quà của cô vậỵ

Các cô vừa ăn vừa nhai nhè nhẹ và thong thả hỏi han thân mật cô hàng: cùng bạn làm ăn cả, một gánh nuôi chồng nuôi con, đóng góp thì nhiềụ âu cũng là cái phận chứ biết làm thế nàọ

Đối với các bà ăn rở và thích của lạ miếng và độc nữa đã có bà hàng tiết canh và lòng lợn. Một mâm đầy một bát tiết canh đỏ ối, ngòng ngoèo sợi dừa trắng, điểm xanh mấy lá húng tươị Thế mà họ ăn ngon lành, một lúc hai, ba bát. Rồi đánh thêm một đĩa lòng vừa dồi, cổ hũ với tràng giòn. Ăn xong quét miệng đứng dậy, bước đi thành chậm chạp.

Sao bằng ra đầu phố ăn một bát phở bã của anh hàng phở áo cánh trắng, gilet đen, và tóc rẽ mượt? Nồi nước sôi sùng sục, tỏa mùi thơm ra khắp phố. Nếu là gánh phở ngon cả Hà Nội không có đâu làm nhiều, thì nuớc dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt, và hành tây đủ cả. Chả còn gì ngon hơn bát phở như thế nữạ Ăn xong bát thứ nhất, lại muốn ăn thêm bát thứ haị Và anh hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu cả, chỉ việc đỗ một chỗ nhất định, cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơị Và người hàng phố tìm dấu hiệu để gọi tên anh cho dễ nhớ: anh phở trọc, anh phở Bêrê, anh phở Mũ Dạ, anh phở Cao… và dặn thằng nhỏ chớ mua hàng khác về “ông không ăn mà chết đòn”.

Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì ở Hà Nội mới ngon. Đó là quà tất cả suốt ngày của tất cả các hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền. Người ta ăn phở sáng, ăn phở trưa, và ăn phở tốị

Phở bán gánh có một vị riêng, không giống như phở bán ở hiệụ Các gánh phở có tiếng ở Hà Nội đều được người ta đặt tên và tưởng nhớ: phố Ga, phố Hàng Cót, phố ô Quan Chưởng, phố Cửa Bắc v.v …

Bây giờ nhiều tài năng trẻ trong nghề phở mới nhóm lên và trái lại, những danh vọng cũ trên kia không chắc còn giữ được “hương vị xứng kỳ danh” nữạ Có người nào thứ chịu khó đi khảo nếm lại một lượt xem saỏ Một vòng quanh Hà Nội bằng vị phở, chắc có lắm điều mặn, chát, chua, cay đấỵ

Nhưng có một nơi phở rất ngon mà không có ai nghĩ đến và biết đến: ấy là gánh phở trong nhà thương. Trong nhà thương vốn có một bà bán các thứ quà bánh ở một gian hàng dựng dưới bóng câỵ Cái quyền bán hàng đó là cái quyền riêng của nhà bà, có từ khi nhà thương mới lập. Bà là người ngoan đạo nên tuy ở địa vị đặc biệt đó bà cũng không bắt bí mọi người và ăn lãi quá đáng. Thức gì bán cũng ngon lành, giá cả phải chăng. Nhưng gánh phở của bà thì tuyệt: bát phở đầy đặn và tươm tất, do hai con gái bà làm, trông thực muốn ăn. Nước thì trong và lúc nào cũng nóng bỏng, khói lên nghi ngút. Rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một chút cà cuống, thỏang nhẹ như một nghi ngờ. Mà nhân tâm tùy thích, nhà hàng đã khéo chiều: ai muốn ăn mỡ gầu, có, muốn ăn nạc, có, muốn ăn nửa mỡ, nửa nạc, cũng có sẵn sàng.

Cứ mỗi buổi sáng, từ sáu giờ cho đến bảy giờ, chỉ trong quảng ấy thôi, vì ngoài giờ gánh phở hết, chung quanh nồi nuớc phở, ta thấy tụm năm tụm ba, các bệnh nhân đàn ông và đàn bà, các bác gác san, các thầy y tá, và cả đến các học sinh trường Thuốc nữạ Chừng ấy người đều hợp lòng trong sự thưởng thức món quà ngon, nâng cách ăn phở lên đến một nghệ thuật đáng kính.

Cùng một thứ quà nước và mặn như phở, Hà Nội còn có hãng mì và mằn thắn. Hai món này chắc hẳn là món ăn của người Tàu, cho nên hễ người Tàu làm thì ngon hơn, cũng như họ làm ngon nhiều món khác.

Cái chí của Việt ta cũng khác: món quà bán thì cứ muốn bán cho rẻ và nhiều, thích thế để xiêu lòng khách còn cái phẩm có tốt hay không, không quan tâm đến. Cho nên bát mằn thắn của người mình thì có đủ cả rau thơm, xà xíu, đôi khi mấy miếng dồi, và một phần chia tám quả trứng vịt. Mằn thắn thì làm rất to bột, nặn xuề xòa để trông càng to hơn, nhưng nhân thì hết sức kín đáo và nhỏ bé, vì được một tí thịt chỗ bạc nhạc, mua rẻ của các hàng thịt lậu ôi ở ngoại ô, lúc trút hàng bán rẻ. Nước cũng rất nhiều nữa, dềnh lên như ao sau trận mưa, nhưng nhạt ví như nước bèọ Ấy htế mà tất cả chỉ bán có năm xụ Tưởng đắt hàng là phảị

Thế mà không: người Hà Nội ăn quà sành, nên khó mà lấy nhiều làm hoa mắt người ta được. Có lẽ người bán nghĩ rằng quà rao là sực tắc, hai thanh tre gõ vào với nhau như tiếng guốc đi của một gái về đêm, mà sực tắc chính là hai tiếng Tàu Thực đắc mà rạ Thực đắc là ăn được, cho nên quà chỉ cốt ăn được, không cốt gì ăn ngon.

Về thức quà này, tôi lại nhớ đến một câu chuyện nhiều ý nghĩa, và có thể làm một bài học hay cho người mình. Trong lúc mọi người bán hàng Việt Nam mỏi vai lê gánh khắp phố mòn đốt tre vì tiếng gọi mà vẫn không bán được mấy, thì bỗng nhiên một hôm ở một phố ở Hà Nội nhỏ hẹp và đông đúc, nẩy ra một chú khách bán hàng rất dở ngườị Chú ta cũng bán mì với mằn thắn, cũng với giá năm xu, nhưng mì thì chỉ có mì không và mằn thắn chỉ có mằn thắn trần, đủ mười lăm cáị Nhưng nước rất trong và rất ngọt,mì thì đậm vị và dẻo, mằn thắn thì bột mềm và mỗi cái có nhân một con tôm. Ăn mãi vẫn ngon không thấy chán.

Bán hàng không cần gánh đi đâu, và cũng không cần gì bát. Ai muốn ăn thì đến hàng mà ăn, ai muốn mua đem bát lại mua, và người nhà mang về, chứ một bậc thang ngắn bác cũng không chịu bước lên. Bác bán hàng cửa quyền như thế, người ta tuy tức vì cái làm bộ kiêu kỳ của bác, chê vì quà của bác đắt hơn quà của các hàng thường, nhưng người ta vẫn phải mua, vì quà của bác ngon. Người mua ngày dần đông: một bác bán không đủ, phải làm hai gánh, rồi ba, rồi bốn, rồi năm sáụ Mỗi gánh bác phải thuê người bán, mỗi tháng công năm đồng. Những người này bèn cách ăn bớt: một lượng bát mì bác bán, cứ ba bó mì thì họ lạibớt một; mười lăm cái mằn thắn thì họ bán có mười haị

Nhưng mắc lòng, hàng bác vẫn bán chạỵ Mỗi gánh ít nhất bác cũng được lãi ba đồng một ngàỵ Sáu gánh vị chi là mười tám, một tháng lãi năm trăm hơn. Sáu tháng sau khi bác ở Hải Phòng đặt chân lên Hà Nội, bác đã nghiễm nhiên trở nên một người giàụ

Thế mới biết nghề gì là không có lãi, mà cái nghề mà chúng ta tưởng là hèn mọn ấy lại chóng làm người ta giàu hơn chánh vạn nghề khác. Miễn là thức hàng bán xứng với đồng tiền, đừng lừa dối người mua của ngon thì người ta ăn, đắt rẻ không kỳ quản. Đó là một sự thất giản dị trong nghề buôn bán, mà tiếc thay, nhiều nhà buôn người mình không biết đến, hoặc người mình làm tồi bán rẻ hoặc họ đánh lừa được người muathì lấy làm sung sướng.

Tôi quên nói nốt rằng chú khách bán mằn thắn trên kia, giá cứ giữ lối bán gánh như thế thì không saọ Có tiền, chú lại muốn làm ông chú hiệu chú mở hàng cao lâu to ở phía Mã Mâỵ Cái chí này thì không có gì đáng trách. Nhưng chú lại muốn giống các chủ khác ở chỗ đánh bạc chú đánh phán thán, rồi chú thuạ Ba tháng sau, chú vỡ nợ.

Nhưng đấy là tại chú, chứ không phải là tại cái cửa hàng của chú, và cái phương pháp bán hàng của chú vẫn giữ nguyên giá trị khiến chúng ta nên theọ

Sau khi vỡ nợ, tay trắng trở về, chú lại ghé lưng xuống gánh lấy gánh hàng mằn thắn cũ tiếng vẫn rao vàng, và cái miệng vẫn tươi cười như trước Đó là một tấm gương mà chúng ta lại càng nên theo nữạ

Kể về các thứ quà mặn, thì Hà Nội còn nhiều: nào bún riêu, bún chả, thang cuốn, nem chua, nào miến lươn và bún ốc. Mỗi thứ, tất nhiên có một vị riêng, và cả đến mỗi hàng, lại cũng có cái ngon riêng nữạ

Tôi thích nhất cô hàng bún ốc, không phải vì món hàng cô tôi thích ăn xin thú thật rằng tôi sợ các bác ốc lắm nhưng tôi thích nhìn người ta ăn, vì nghe thức quà của cô là cái điểm không thể thiếu được của một cảnh bình dân hoạt động trong các ngõ con và trên các bờ hè. Người ta xúm lại ăn quà bún ốc một cách mới ngon lành làm sao! Có ai buổi trưa hay buổi đêm khuya, đi qua các nhà cô đào, và các chị em thanh lâu, thấy họ ăn cái quà ấy một cách chăm chú và tha thiết đến đâu không? Nước ốc chua làm nhăn các nét mặt tàn phần và mệt lả, miếng ớt cay làm xoa xuýt những cặp môi héo hắt, và khiến đôi khi rõ những giọt lệ thật thà hơn cả những giọt lệ tình.

Cô hàng ốc có một cái dụng cụ, một đầu là búa, một đầu là dùi nhọn. Một cái gõ nhẹ, và một cái trở tay, là con ốc nguyên cả ruột đã gọn gàng rơi mình vào bát nước. Cô thoăn thoắt rút ốc không kịp, trông thấy người ta ăn ngon lành, chính cô cũng sinh thèm. Ấy cô có thú thực với tôi như thế.

Cùng họ nhà bún, riêu cua và thang cuốn vốn là quà sở trường của các bà. (Mà nghiệm ra cái triết lý sâu sắc này: thứ quà nào bán cho các bà bao giờ cũng đắt hàng, vì hai lẽ: một là vì các bà nội trợ bao giờ cũng saÜn tiền, hai là các bà ăn quà đã thành tục ngữ, ca dao). Lạ có một điều: nhà mình làm lấy, dù bà vợ khéo tay đến đâu, ăn cũng không thấy ngon bằng mua các hàng rong, nhất là hai thứ thang riêụ Tại sao vậỷ Có ai tìm ra cái lẽ triết lý thứ ba không?

Miến lươn là thức quà ăn bổ âm, nhiều người bảo thế. Đàn ông thì không hay tin, nhưng đàn bà thì dễ tin lắm. Thế cho nên đã thấy nhiều ông chồng không thích ăn lươn, mà vẫn bị các bà vợ ép cho ăn dù tiền các bà ấy trả lấỵ Tình nghĩa đằm thắm của vợ chồng đôi khi có thể lấy nhiều ít miến lươn mà đo được.

Ấy, suýt nữa đi khỏi các thứ quà cốt bún, mà tôi quên không nói đến thứ quà bún quang trọng và đặc điểm nhất của Hà Nội băm sáu phố phường: đó là thức quà bún chả.

Phải, cái thức quà tầm thường đó, sáu tỉnh đường trong, bốn tỉnh đường ngoài, chẳng có đâu ngon bằng kinh độ Ai cũng phải công nhận như thế, hay ít ra những người sành thưởng thức. Một ông đồ cuồng chữ ở nhà quê, một hôm khăn gói, ô lên Hà Nội, đã phải ứng khẩu đặt hai câu thơ như thế này, khi ngửi thấy mùi khói chả:

Ngàn năm bửu vật đất Thăng Long

Bún chả là đây có phải không?

Mà cảm hứng thế thì chí phảị Khi ngồi cuống chiều gió, đói bụng mà đón lấy cái khói chả thơm, thì ngài dễ thành thi sĩ lắm. Khói lam cuộn như sương mờ ở sườn núi, giọt mỡ chả xèo trên than hồng như một tiếng thở dài và tiếng quạt khẽ đập như cành cây rung động, quà bún chả có nhiều cái quyến rũ đáng gọi là mê hồn, nếu không là mê bụng.

Những thứ rất là tầm thường, rất là giản dị mà đi gần nhau sao lại sinh ra được mùi vị riêng như thế? Ai là người đầu tiên đã nghĩ ra bún chả? Người đó đáng được chúng ta nhớ ơn và kính trọng ngang, hay là hơn với người tạo nên được tác phẩm văn chương … Có lẽ người kia còn làm ít cho nhân loại hơn là người này nữạ Tiếc thay tên người tài tử đó thất truyền, để không liệt kê vào cái sổ vàng của những danh nhân “thực vi đạo”.

Thứ bún để ăn bún chả, sợi mành và cuộn từng lá mỏng, khác với các thứ bún thường. Chả phải thịt ba chỉ, mà phải dùng cặp tre tươi nướng mới ngon. Quái, sao cái nước chấm của các hàng bún chả hàng ngon thế! Có lẽ là họ dùng nước mắm hạng vừa, nghĩa là không quá chua, cho nên thành ngon chăng? Nước chấm ấy mà điểm thêm mấy giọt chanh vào thì tuyệt: có thể thấm nhuần cả bún, cả rau, cả chả mà không mặn, không gắt như nước chấm của nhà.

Nhưng bún chả Hà Nội đặc biệt có lẽ vì cái rau húng Láng. Vì chỉ có rau húng ở Láng là có mùi vị húng, đem trồng chỗ đất khác, sớm chậm cũng đổi ra mùi bạc hà Viết đến đây tôi lại nhớ đến bác Tú Mỡ thường mời bạn hữu ăn và thường khoe mình là ẩn dật ngay trong rừng húng Thế cho nên bún chả thì phải là bún chả Hà Nội mới đủ vị cho người thưởng thức và phải là bún chả xưa vẫn ngồi trước đến Bạch Mã, Hàng Buồn, mới là bán hàng ngon. (Tất nhiên có nhiều các hàng khác ở phố cũng ngon chẳng kém, nhưng tiếng tăm chưa nổi đó thôi).

Thạch Lam Trích “Hà Nội 36 phố phường”